Buông

 Mọi chuyện thoảng qua như một cơn gió. Tưởng chừng khó mà lại rất dễ dàng. Cám ơn anh! Những ngày qua, cách anh nói, điều anh thể hiện đã giúp em buông một cách dễ dàng. Em không rời đi mà sẽ giữ lại một tình bạn. Có thể không là tri kỷ, không sâu sắc như em từng nghĩ, đơn giản hai người bạn học cũ, cùng miền, có nhiều sở thích giống nhau. Ừ! Cứ tạm cho là hiểu nhau đi!

Có lẽ em đủ trưởng thành để nhìn nhận và đón nhận mọi thứ. Thứ không phải là của mình không cố chấp :)

Em từng nói, dù sau này có chuyện gì xảy ra em cũng không quên những gì anh đã làm cho em, luôn trân trọng và biết ơn! Bây giờ sẽ không nói đúng sai nữa. Em đã nhẹ lòng hơn rất nhiều. Em tự tin dù không có người để chia sẻ thì em vẫn mạnh mẽ. Cuộc sống này, không bao giờ làm em gục ngã, rất công bằng. Mỗi chặng đường ta bước đi đều là một trải nghiệm.

Đối với em việc anh có trả lời tin nhắn em hay không cũng không còn quan trọng; sẽ thôi nhớ, sẽ không nghĩ và dần dần mọi thứ sẽ trở về như lúc ban đầu. Những gì chưa nói sẽ thôi không nói, những gì muốn làm sẽ thôi không làm. Cứ vậy nhé anh!


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ngã rẽ

Người lạ đã từng quen

Lặng lẽ